Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958
[Chiến Binh] chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi
Kết quả 1 đến 2 của 2
  1. #1
    Thành Viên
    himhthanh664's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    1,334
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.

    chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi

    chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi ở Okinawa (Nhật Bản) có tới 3.000 người sống lâu nhất thế giới. Họ sống chậm, vui vẻ bên cạnh thiên nhiên, bạn bè. Họ ít bị các bệnh mạn tính như ung thư và bệnh tim, tỷ lệ mắc chứng mất trí nhớ cũng thấp hơn mức trung bình.

    Làm thế nào để người dân Ogimi sống thọ như vậy?

    Nhiều cuốn sách ra đời để giải thích cho hiện tượng trên, bao gồm cuốn sách bán chạy nhất của Dan Buettner là The Blue Zones: Lessons for Living Longer From the People Who've Lived the Longest hay cuốn Ikigai: The Japanese Secret to a Long and Happy Life của Héctor García và Francesc Miralles.

    Câu trả lời có lẽ là sự kết hợp của các nhiều yếu tố như sống đơn giản, sở hữu ít tài sản, dành nhiều thời gian hoạt động ngoài trời, giao thiệp với bạn bè, ngủ đủ giấc, ăn uống nhẹ nhàng và lành mạnh. Đặc biệt, không thể không nói đến triết lý Ikigai - khái niệm thể hiện sự chắt lọc từ mục đích, đam mê, sứ mệnh, thiên hướng, khát khao sống của mỗi người.




    Cụ bà Natsuko Maenaka, một người dân ở Okinawa, học dệt vải ở tuổi 84. Ảnh: CNN.

    Người Nhật quan niệm bất cứ ai cũng có Ikigai. Hãy tự hỏi bản thân: Bạn yêu thích điều gì? Bạn giỏi trong lĩnh vực nào? Bạn có thể được trả tiền cho cái gì? Thế giới cần gì? Khi bạn tìm thấy câu trả lời phù hợp với cả bốn câu hỏi, đó chính là Ikigai của bạn.

    Hoặc bạn có thể tự hỏi: "Tại sao bạn thức dậy vào buổi sáng? Hoặc, điều gì thúc đẩy bạn?".

    Trị liệu cũng là một cách để tìm ra Ikigai. Viktor Frankl, bác sĩ tâm thần và nhà thần kinh học người Áo, đã sáng tạo ra phương pháp trị liệu "logotherapy", liệu pháp giúp bệnh nhân tìm thấy mục đích sống của mình.

    Ít tốn kém hơn trị liệu là tự hỏi bản thân "Đâu là ý nghĩa cuộc sống của mình?" và theo đuổi các hoạt động hỗ trợ câu trả lời này. Đơn giản hơn là câu hỏi "Tôi thích làm gì nhất?". Ikigai của bạn có thể nằm ở các hoạt động mà bạn hoàn toàn đắm chìm và cảm thấy thú vị khi làm.

    Bác sĩ Sanjay Gupta, phụ trách mục y tế của CNN, gợi ý một câu hỏi khác để tìm ra Ikigai: "Nếu không tính đến tiền, tôi sẽ hối tiếc điều gì khi không thực hiện nó trong đời?".

    Ikigai của mỗi người lại khác nhau. Đối với dân làng Ogimi, Ikigai của họ là "trồng rau và tự nấu ăn", "gặp gỡ bạn bè" và "đan lát". Ikigai không cần phải cao cả hay phức tạp mà phần lớn là những hoạt động khiến bạn bận rộn nhưng vui vẻ suốt cả ngày.




    KBG84, nhóm nhạc gồm các cụ già trên 80 tuổi ở Okinawa tìm thấy Ikigai ở hoạt động ca hát, nhảy múa. ảnh: CNN.

    "Quan trọng nhất là bạn không thể và không nên đổ lỗi cho môi trường về việc sống mà không có Ikigai. Sau tất cả, việc tìm ra Ikigai riêng của mình là phụ thuộc vào bạn và theo cách riêng của bạn", ông Ken Mogi, nhà thần kinh học kiêm tác giả cuốn Awakening Your Ikigai: How the Japanese Wake Up to Joy and Purpose Every Day nói.

    Sống có mục đích sẽ khuyến khích các hành vi kéo dài tuổi thọ. Theo ông Mogi, tìm ra Ikigai giúp bạn sống lành mạnh hơn, tập thể dục nhiều hơn, tăng cường hoạt động xã hội và học tập suốt đời. taxi tải thành hưng

    Tìm ra Ikigai đã khó, duy trì Ikigai của mình còn khó hơn. Để tự nhắc bản thân trở lại với Ikigai, hãy sống đúng với trái tim và làm theo sự tò mò, trực giác bên trong. Năm điểm được ông Mogi nhấn mạnh để kiên trì theo đuổi Ikigai bao gồm: Tập trung vào chi tiết, chấp nhận bản thân, biết dựa vào người khác, tận hưởng niềm vui và sống cho hiện tại.

    "Bên trong bạn luôn có sự đam mê, một tài năng độc nhất. Chúng đem lại ý nghĩa cho cuộc sống và hướng bạn đến việc chia sẻ phần tốt nhất của con người mình cho đến thời khắc cuối cùng", tác giả García and Miralles nhận định.

    Học, giống như nhà thần học vĩ đại Joseph Campbell đã viết: "Hãy đi theo niềm vui của bạn".
    Các bạn hãy cùng himhthanh664 xây dựng MU Bạch Kim nhé

  2. #2
    Thành Viên
    baothanhy48's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2019
    Bài viết
    684
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 trong 0 bài viết.
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Đang hạnh phúc với chồng và 3 con trong căn nhà ấm áp ở thành phố Chicago (Mỹ), nhưng chị Nguyễn Thị Xuân Hằng (47 tuổi) lúc nào cũng thấy lòng tồn tại một khoảng trống. Khoảng trống ấy xuất hiện 20 năm trước, khi chị biết mình không phải là con đẻ của người mẹ đã ở bên từ thời thơ ấu. Từ đó đến nay, Hằng đã trở về Việt Nam 4 lần để tìm cội nguồn của mình, chỉ mong được một lần nhìn, ôm hôn và chăm sóc mẹ đẻ.

    "Trái đất tròn, biết đâu điều kỳ diệu sẽ đến, tôi và mẹ sẽ tìm thấy nhau", chị Hằng, hiện sống bằng nghề làm nail, tha thiết nói.

    Tháng 2 năm nay, điều kỳ diệu đầu tiên đã đến trong đời chị. Bằng việc tìm kiếm qua dữ liệu ADN suốt 3 năm, Hằng đã tìm được cha đẻ của mình.




    Chị Hằng hạnh phúc bên cha ruột trong lần gặp đầu tiên tháng 2/2019.

    Cha đẻ chưa từng xuất hiện trong ký ức tuổi thơ của Hằng. Nhưng chị biết, dòng máu của người đàn ông ấy tạo nên sự khác biệt của mình với những bạn bè đồng lứa. Từ nhỏ, cô bé đã chấp nhận biệt danh Hằng "lai" và phải chịu những ánh nhìn giễu cợt bởi mái tóc màu rêu, đôi mắt nâu và thân hình cao lớn vượt trội.

    Bà Nguyễn Thị Xuân, người mẹ chăm cô từ thuở lọt lòng, chỉ kể rằng ba cô là một lính Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam. Bà bảo, vì không muốn sang Mỹ sống cùng chồng nên bà ở vậy, một mình nuôi con. Sự săn sóc, yêu thương của mẹ Xuân khiến Hằng luôn nghĩ mình là con đẻ của bà.

    Năm 16 tuổi, cô gái trẻ cùng mẹ sang Mỹ định cư theo diện con lai, đổi tên thành Jenny Hằng Nguyễn. Cuộc sống của hai mẹ con trôi qua bình yên, đến độ Hằng chưa từng có ý nghĩ phải tìm cha.

    Thế nhưng, năm 1999, bà Xuân bất tỉnh, phải nhập viện vì tai biến mạch máu não. Kiểm tra, bác sĩ phát hiện cơ thể bà không hề có dấu hiệu của việc sinh nở. Nhận được thông báo của bệnh viện, Hằng ngất xỉu tại chỗ.

    "Lúc tỉnh dậy, thấy mình nằm trên giường bệnh, tôi tự rút kim truyền nước, chân trần chạy đến phòng mẹ Xuân gào khóc ‘Mẹ ơi, mẹ dậy nói cho con biết con là ai, cha mẹ con ở đâu đi’. Nhưng bà không bao giờ tỉnh lại", Hằng nghẹn giọng kể.

    Chỉ ít ngày sau đó, bà Xuân qua đời, được về Việt Nam an táng. Hằng định bụng qua 3 năm chịu tang mẹ mới hỏi ông ngoại và các dì về gốc gác của mình. Nhưng chưa hết tang mẹ thì ông ngoại mất, rồi đến bác qua đời.

    "Mỗi lần về nước chịu tang, tôi định hỏi nhưng nghĩ đến món nợ ân tình, mẹ và nhà ngoại chịu tai tiếng nuôi con lai một đời nên lại thôi. Tôi kiên nhẫn chờ xem có ai mở lời nói sự thật hay không, nhưng mọi người đều im lặng", Hằng kể.

    Năm 2015, Hằng về Việt Nam, đến đài truyền hình nhờ tìm mẹ. Người ta hỏi mẹ tên gì, ở đâu, có thông tin gì thêm không, nhưng chị "chỉ biết lắc đầu, khóc như mưa". Sau ngày hôm ấy, Hằng ngồi ăn cơm cùng dì. Cô đã xin bà kể cho nghe sự thật.

    Người dì tiết lộ, mẹ đẻ chị tên Hạnh, người miền Tây. Vào khoảng những năm 1970, bà Hạnh làm thêm trong một quán bar ngụ tại đường Nguyễn Văn Thoại (nay là đường Lý Thường Kiệt, quận Tân Bình, TPHCM), do bà Xuân làm chủ. Sinh con xong, bà Hạnh gửi con cho bà Xuân nuôi. Về sau, có lần bà Hạnh đến xin lại, nhưng không được đồng ý, vì bà Xuân đã làm lễ rửa tội cho con, hứa sẽ chăm lo cả tinh thần lẫn thể xác đứa trẻ. Nếu còn sống, năm nay bà Hạnh khoảng 67, 68 tuổi.




    Chị Hằng ngày nhỏ và người mẹ nuôi tên Xuân.

    Lần tìm tung tích mẹ ở Việt Nam, chị Hằng đồng thời tìm kiếm thông tin về cha đẻ qua dữ liệu ADN. Trong thâm tâm, chị nghĩ tìm được ba là tìm thấy mẹ. Sau 3 năm nỗ lực kết nối, đầu năm 2019, Hằng nhận được thư báo kết quả. Miệng cầu nguyện, tay bóc thư, điều đầu tiên chị quan tâm không phải địa chỉ hay tên họ, mà là cha đẻ còn sống hay đã chết. Thấy ông còn sống, chị bật khóc.

    Một ngày cuối tháng 2 vừa qua, chị thấy có cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ một số máy lạ. "Chào Jenny, tôi là Frederick Ashley. Tôi nhận được thông tin rất có khả năng chúng ta là cha con. Tôi rất vui vì điều đó. Cô hãy gọi điện hoặc gửi email cho tôi ngay khi có thể nhé", tin nhắn viết.

    Đọc xong, "tim như nhảy khỏi lồng ngực", Hằng mang giấy bút ra, soạn sẵn những điều mình sẽ nói, những câu nào nên hỏi trước, hỏi sau, rồi bấm điện thoại. Chị sợ những xúc cảm chen lấn sẽ khiến cuộc trò chuyện đầu tiên không suôn sẻ.

    "Khi cầm máy, vừa chào hỏi nhau xong, ba đã khóc. Ông liên tục nói xin lỗi. Ông bảo không biết mình có con gái ở Việt Nam nên để tôi phải khổ sở kiếm tìm. Ở đầu dây bên kia, tôi nghe tiếng vợ ông khuyên chồng bình tâm. Bà nói họ không có con nên rất vui khi biết sự có mặt của tôi trong đời", Hằng kể.

    Hạnh phúc khi tìm thấy ba, nhưng chị thấy "có cái gì rơi vỡ trong lòng" khi biết ông không có bất kỳ kết nối nào với mẹ đẻ mình.

    Ít ngày sau đó, chị cùng chồng xin nghỉ làm một tuần, lái xe 12 tiếng đến nhà cha đẻ ở thành phố Burlington, tiểu bang Bắc Carolina, mang theo những món quà cho ông và vợ, cùng các cô ruột.

    Ngày hôm đó, trời mưa lớn, vừa nhìn thấy chiếc xe của con gái tiến vào cổng, Frederick đầu trần chạy ra. Người đàn ông tóc đã chuyển màu ôm chầm lấy con. "Nhìn thấy ba ướt đẫm dưới mưa, tình yêu thương tràn ngập trong lòng tôi. Hai chúng tôi cứ thế ôm nhau khóc. Sau 47 năm, cuối cùng tôi cũng được ôm cha mình bằng da bằng thịt", Hằng kể lại.

    Gặp Hằng, những đường nét trên khuôn mặt con gái giúp ông lật lại ký ức hơn 40 năm về trước. Năm 1970, khi còn là sỹ quan tại sân bay Tân Sơn Nhất, ông quen với một cô gái Việt ở quán bar. Lúc đó, Frederick Ashley giới thiệu mình tên Buddy. Ông nhớ, hồi đó mẹ Hằng còn đi học, chỉ làm việc ở quán bar như một sinh viên đi làm thêm. Thỉnh thoảng, ông vẫn dạy mẹ Hằng học tiếng Anh. Năm 1971, Frederick về nước, không biết rằng bạn gái đã mang thai.

    Cựu binh Mỹ 69 tuổi tâm sự luôn cảm thấy ân hận khi không thể nhớ tên mẹ Hằng. Ông muốn cùng con trở lại Việt Nam tìm mẹ, chắp nối những ký ức và thắp nến tạ ơn người phụ nữ đã nuôi dưỡng con mình.

    Từ ngày gặp Hằng, ông Frederick thường lên mạng học tiếng Việt. Mỗi lần trò chuyện hay gặp nhau, ông cố gắng chen vào đôi câu tiếng Việt. Ông bảo với con gái rất thích ăn phở, "mà phở phải có nước mắm mới good".

    "Ba nói với tôi đừng bao giờ từ bỏ ý định tìm mẹ. Ba hứa sẽ đồng hành cùng tôi. Biết đâu, trên dải đất hình chữ S, mẹ vẫn đang tìm kiếm chúng tôi trong vô vọng. Và biết đâu, may mắn lại đến với gia đình tôi thêm một lần nữa", Jenny Hằng Nguyễn hi vọng.
    Các bạn hãy cùng baothanhy48 xây dựng MU Bạch Kim nhé

Các Chủ đề tương tự

  1. chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi
    Bởi himhthanh664 trong diễn đàn Dance And DJ
    Trả lời: 1
    Bài viết cuối: 04-18-2019, 03:12 PM
  2. [Chiến Binh] chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi
    Bởi himhthanh664 trong diễn đàn Chiến Binh
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 04-17-2019, 10:08 AM
  3. [Đấu Sĩ] chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi
    Bởi himhthanh664 trong diễn đàn Đấu Sĩ
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 04-17-2019, 10:07 AM
  4. [Hướng Dẫn] chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi
    Bởi himhthanh664 trong diễn đàn Kinh Nghiệm Chơi
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 04-17-2019, 10:05 AM
  5. [Mua - Bán] chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi
    Bởi himhthanh664 trong diễn đàn Mua Bán - Giao Dịch
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 04-17-2019, 09:10 AM

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •